Tôi ngồi đây bên cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy cái đèn hiệu chớp đỏ nhấp nháy phía cuối cánh tà của chiếc máy bay trong làn mưa mất phất đầu giờ sáng, tiếng động cơ gầm rú lớn dần lên phía bên ngoài như át đi mọi tiếng động khác và thân mình đang ngày càng bị ép chặt vào ghế bởi gia tốc, tôi cho rằng mình còn nghe thấy tiếng lốp nghiến rào rào trên đường băng trong những mét cuối cùng. Với tay nhét vội cuốn tạp chí vào vị trí cũ, tai tôi ù đi, thân mình bỗng hụt hẫng và máy bay bắt đầu cất cánh. Quá trình này kéo dài khoảng 95 giây kể từ lúc con chim sắt tăng tốc từ vạch xuất phát cho đến khi không còn một bộ phận nào chạm đất.

Trải nghiệm này chắc hẳn không xa lạ gì bởi ai trong chúng ta cũng đi máy bay ít nhất một lần trong đời. Một số người sợ cảm giác chênh vênh này, nhưng tôi thì thấy thú vị bởi khám phá được rằng chiếc máy bay dân sự cỡ trung phải đốt ít nhất 1.500l nhiên liệu chạy lấy đà qua 2,5km đường băng mới có thể đạt tới vân tốc 300km/h để chiến thắng trọng lực, rồi nâng mình lên không trung và liệng cánh theo lộ trình ngắn nhất nối giữa hai thành phố lại với nhau. Tôi cá rằng mình còn có thể nhìn thấy cầu vồng ở đâu đó hôm nay.

“Nhưng có liên quan gì? Điều tôi quan tâm là tăng thêm thu nhập và tự do tài chính cơ mà?” Bạn hỏi.

Này, tôi còn có thể đoán ai đang ngồi trong ghế cơ trưởng nữa kia. Theo kinh nghiệm thì tôi nhận thấy các phi công người nước ngoài thường tăng hết tốc lực một cách đột ngột, khiến đồng tử của họ như giãn ra và mọi thứ trở nên nhòa đi trước mắt giống như trong phim Fast & Furious vậy. Còn các phi công bản địa thì có vẻ từ tốn hơn.

“Hay đấy. Tôi cũng chưa để ý đến điều này bao giờ. Nhưng có liên quan gì?”

Bạn có biết không, anh em nhà Wright đã đặt nền móng đầu tiên cho ngành công nghiệp hàng không vào năm 1903. Khi đó chiếc máy bay trông còn rất thô sơ và yếu ớt so với bây giờ. Thậm chí, họ còn bị coi là điên rồ khi phát biểu ý tưởng về một cỗ máy có thể vận hành xuyên không và đưa con người ta tới nơi họ muốn trong thời gian ngắn nhất. Giống như Galileo bị lăng mạ và bài xích khi tuyên bố rằng trái đất này hình tròn và xoay quanh mặt trời vậy.

“Cũng có thể. Những thành quả đột phá thường đón nhận những rào cản tự nhiên trong giai đoạn đầu.” Bạn nhận xét.

Sự thực thì anh em nhà Wright cũng đã thất bại hàng trăm lần trước khi khiến chiếc máy bay thực sự bay được. Họ cũng đã mất 4 năm để hoàn thiện bản vẽ thiết kế cuối cùng.

“Vậy là nếu kiên trì thì mục tiêu cuối cùng sẽ đạt được.” Bạn trầm ngâm.

Tất nhiên rồi, bạn của tôi. Nếu kiên định thì bạn có thể đạt được bất cứ thứ gì trên đời.

Nhưng tôi thấy vẻ lưỡng lự trên khuôn mặt bạn. Có phải bạn đã không ít lần bỏ bẵng bản kế hoạch của mình và giờ khi nhìn lại, bạn vẫn thấy chưa đâu vào với đâu cả? Phải chăng bạn đang cảm thấy quỹ thời gian và cơ hội của mình ngày càng cạn dần đi?

Trông bạn có vẻ tiếc nuối hơn rồi.

Tôi biết, ai cũng có một ước mơ lớn trong đời và sẵn sàng chết vì điều đó. Nhưng rồi việc mưu sinh, cơm áo gạo tiền cùng các nghĩa vụ tự nhiên khác khiến ta xao lãng đi khỏi đường băng và gần như không thể cất cánh được. Bạn có thể tạm tự hào, tại một thời điểm nào đó, là mình đã được khen thưởng và lên chức, để bạn có thể sắm chiếc xe tay ga mới và chuyển tới khu trọ sáng sủa hơn. Chắc hẳn sếp bạn đã được làm hài lòng và bạn cũng biết ơn ông ta về điều đó. Nhưng chiếc Lamborghini màu cam và căn biệt thự ven biển mà bạn viết ra trong kế hoạch thì sao? Đến bao giờ bạn mới có được chúng? Nếu giữ vững gia tốc như bây giờ thì theo tính toán, bạn phải có tuổi thọ gấp 5 lần anh em nhà Wright cộng lại mới có thể đủ tiền mua chúng đấy.

Tôi không hề có ý nói việc bạn đang làm là vô nghĩa. Thực ra, bạn đang rất cần nó để đem lại cảm giác an toàn. Tương tự, một chiếc máy bay neo dưới đường băng thì có hệ số an toàn vận hành cao hơn nhiều so với lúc nó đang bay, nhưng đó không phải là mục đích nó được tạo ra cũng như là nơi mà nó thuộc về, bạn có bao giờ nghĩ vậy?

Và tôi nói tiếp nhé, để con chim sắt bay được thì trước tiên nó phải thoát được mặt đất đã.

Trọng lực, cùng lực ma sát tác động lên chiếc máy bay chứa hơn 300 người là rất lớn. Bạn không thể tưởng tượng được là cần bao nhiêu con ngựa để có thể kéo nó đi đâu. Nhưng một khi được tiếp đủ nhiên liệu và kéo cần gạt đúng lúc, nó sẽ thắng được sức ì ban đầu, cho dù có gầm rú, có gào thét, để vươn mình bay vút lên không trung. Đến khi thiết lập được quỹ đạo bay trong tầng bình lưu thì ngạc nhiên chưa, lượng xăng tiêu thụ chỉ còn 1/4 so với lúc ban đầu.

Đó là lý do vì sao người giàu ngày càng giàu thêm, và người nghèo vẫn mãi loay hoay ở tầng hạ lưu.

Bạn cũng có thể không cảm thấy gấp gáp trong việc cất cánh, nhưng đừng quên là đường băng nào cũng bị giới hạn về chiều dài. Vượt qua vạch sơn màu vàng xen kẽ màu đen thì nhiều khả năng là bạn không còn lăn bánh được nữa rồi.

Bạn không cần phải nói với tôi đã bao nhiêu lần bạn dời kế hoạch về phía sau. Việc đặt ra đã khó, duy trì chúng còn khó hơn nữa. Bản thân tôi cũng đã biết bao lần phải tranh đấu và gắng gượng để không phá hỏng kế hoạch đạt được tự do tài chính của mình. Không phải trong ngày một ngày hai, mà là nhiều năm liền. Tôi thấu hiểu sự cô đơn và ngờ vực vào chính mình khi theo đuổi cái mà phần lớn người khác không làm được. Vậy nên mỗi khi bạn định tặc lưỡi cho qua phần nào đó trong bản kế hoạch của mình thì hãy nhớ tới câu chuyện con chim sắt này nhé.

Bạn gật đầu rồi phải không? Tốt. Giờ tôi sẽ nghĩ tới việc khác.

.

.

.

Tôi có thói quen xấu là hay thiếp đi mỗi khi phải ngồi yên một chỗ mà chả có việc gì làm. Vậy nên tôi thường tự nghĩ ra trò gì đó để giết thời giờ trên máy bay. Ở trên là mẩu đối thoại với anh bạn trong trí tưởng tượng của tôi mà dường như, tôi vô thức thấy đó là chính mình nhiều năm về trước, một Thái Quang Nhân vẫn bị ám ảnh bởi sự thất bại trên thị trường chứng khoán nhưng vẫn không thôi đam mê đầu tư, quyết tâm vượt qua mọi thách thức để trở thành một Jackie Thái – Nhà Quản lý quỹ đầu tư trên thị trường nghìn tỷ như bây giờ. Tôi cũng biết bạn, khi đang đọc những dòng này, là một người chỉn chu và nghiêm túc với mục tiêu của chính mình, vậy nên bạn sẽ theo đuổi chúng đến cùng. Tôi xin được gửi tới bạn lời khích lệ, cùng một chút bí quyết mà tôi sử dụng trong sự nghiệp đầu tư của mình ở đây (nếu bạn chưa có), và mời bạn tham gia vào cộng đồng những nhà đầu tư của Greencap, nơi có hàng ngàn người đã, sẽ và sắp đạt được mục tiêu thịnh vượng tài chính trong kế hoạch giúp đỡ hàng triệu người Việt Nam trở thành nhà đầu tư của tôi. Nếu bạn quan tâm, xin hãy để lại thông tin để tôi có thể gửi lời mời trong thời gian sớm nhất. Và tôi xin hứa, bất kể bạn muốn bay bao xa, bạn sẽ luôn thấy tôi ngồi ở ghế lái sát bên.

Chúc bạn sức khỏe và thành công!